Sắp hết nghỉ hè

Standard

Ngày đầu của tháng 8, tỉnh dậy sau giấc ngủ ngon, nhẹ nhõm sung sướng nhận ra hơn 1 tuần đầy căng thẳng áp lực đã kết thúc. Sẽ không bao giờ quên được trải nghiệm này, cảm xúc hồi hộp, lo lắng xuất hiện cả trong giấc mơ. Sáng vừa tạm biệt con để đi vừa lí nhí: “OMG, chắc mẹ chỉ làm 1 lần thôi, mẹ không làm nổi việc này đâu, vỡ tim mất”. Răng hô ôm lấy mẹ vừa vỗ về vừa nói những câu bình tĩnh của một người lớn thực sự: “You have to believe in yourself. You can do it. Good luck mommy”. Producer phía VN thì hết lòng giúp đỡ và liên tục động viên: “Em đã bảo rồi. You did a great job. Bọn nó ko nghĩ VN mình làm được thế, giờ thì nó đã thấy” rồi cứ trìu mến ôm lấy mình cám ơn mãi không thôi. Cảm tạ cuộc đời đưa mình đến với công việc thú vị này để rồi được gặp toàn những người quá sức đáng yêu, những khách hàng dễ mến lúc nào cũng thương quý bánh bèo chân ngắn, suốt ngày nhắn tin hỏi thăm, gửi đồ ăn thức uống, son phấn nước hoa, đi đâu cũng hỏi “thích gì, cần gì” để mua về cho, lâu lâu lại mời cả đám lít nhít tới nhà quậy cho đỡ nhớ.

1.5 tháng hè không xuống núi thi triển tí võ nghệ đai ni-lông nào vì còn bận ở nhà làm bà mẹ hiền hậu kiểu bà mẹ Liên Xô đầu chít khăn nhọn, bụng buộc tạp dề, tay cầm thìa gỗ ngoáy nồi súp khoai tây (khổ, quanh năm mấy đứa phải làm con của bà mẹ hung dữ rồi). Đạp xe, patin, bơi, bóng rổ, nấu ăn, piano, đọc sách, xem phim, du lịch… lúc nào cũng dính nhau một đùm lếch thếch như gánh xiếc dạo bán thuốc miền Tây.

Một ngày 2 ca bơi:

Sức bền của Răng hô từ bơi 500m đã lên đến 1.5km liên tục không nghỉ, phối hợp các kiểu sấp, ngửa, ếch, bướm, sải, thích thú, tự tin như chú cá đã sống trong nước từ nhỏ. 7h sáng 4 mẹ con đã có mặt ở hồ bơi. Em bé chưa biết bơi nhưng mẹ đeo cho cái phao là cứ nhằm chỗ 1.8m có anh chị để nhảy thùm thùm xuống bơi loi choi cạnh anh chị. Anh chị bơi thi với nhau chán lại cho em bé bơi theo rồi lặn xuống nước đội bổng em lên để em cười khanh khách. Mẹ ngồi trên bờ, nhìn anh bơi vòng vòng nhặng xị như con loăng quăng xung quanh, còn chị cứ chốc chốc lại nổi lên ôm lấy má em bé hôn chút chít: “Em ơi sao em yêu quá” mà chỉ biết thầm tạ ơn Trời Phật đã cho mẹ niềm hạnh phúc được làm mẹ của các con, được chăm sóc yêu thương các con và được các con yêu thương lại ngọt ngào như thế này.

Bảo với bố: “Con không mong ước gì nhiều, đặc biệt không thèm khát nhiều tiền, vì tiền không bao giờ là đủ. Người có 100 triệu sẽ muốn có 1 tỷ. Người có 1 tỷ lại muốn có 10 tỷ. Người có 10 tỷ phấn đấu 100 tỷ. Nhưng thực tế những người có 100 tỷ, thậm chí 1000 tỷ rồi thì vẫn chưa bao giờ có ý định dừng lại. Nên con chỉ mong cuộc sống cứ bình bình thế này, cả nhà khoẻ mạnh, bọn nhỏ ngoan ngoãn vui vẻ, con làm được gì cho bố mẹ vui, thế là con mãn nguyện”.

Sáng ngủ dậy đang loay hoay cắm bình hoa mà được con đứa thì ôm từ đằng sau, đứa vẽ tranh xong bặm môi viết “Mì❤Mẹ”, đứa thì bảo: “Con chơi đàn cho mẹ nghe nhé” rồi phút chốc cả nhà tràn ngập tiếng piano, ngoài sân mưa tí tách rụng đầy cánh Ngọc Lan.

Từ nay thôi chẳng dám đòi hỏi thêm gì.

Hết lễ

Standard

Trả nhà cho khách, hết bận, đời lại vui.

Chị khách bảo: “Chị mua tặng em cái thẻ tập GYM nhé. Em phải đi tập đi, tuổi mình không tập là càng ngày càng phì ra đấy”. Kể ông chồng nghe, ông cười ngất: “Bảo người ta là chị ơi chị có mua cho em thẻ hút mỡ thì mua, chứ GYM giếc em ko hợp đâu”. Công nhận. Ai cần cù kiên nhẫn tập 6 tháng – 1 năm lên 6 packs, con người ko có ý chí lại ăn uống vô độ như mình thì có tập 2 chục năm vẫn chỉ 1 pack. Đến lái xe còn học 10 năm chưa lấy nổi bằng, nói gì GYM. Tập làm chi, thôi mỡ màng săm lốp tí cho nó phúc hậu.

Lễ cả tuần, ko đi đâu. Dành thời gian ở nhà ấp đàn con và nấu cho chúng nó ăn. Cả 3 đứa đều bắt đầu mũm. Câu cửa miệng của ông bố khi ăn là: “Thế đủ rồi con ơi. Bố sợ trẻ con béo lắm”. Khổ nhất là Nấm, ngày nào cũng tự đấu tranh giữa ăn nữa hay ngừng. Hôm nào ngon quá lỡ ăn hơi nhiều, bà ấy đi tắm mà thấy kêu ré lên là hiểu đang âm thầm cân và kim đã chỉ lên sát số 35 hehe. Tự thông báo với cả nhà: “35kg không béo. Nhưng vì con thấp nên quá 35kg là béo. Con sẽ giữ 34.9kg thôi”.

Khổ thân đã bụ mà đứa nào cũng chỉ thích ăn đồ Tây.

1. Pasta cá hồi xông khói, bông cải xanh với sốt kem:

DSC_3928

2. Healthy salad:

DSC_3941

3. Cá hồi nướng ăn kèm măng tây:

DSC_3963

4. Spaghetti bolognese:

IMG_0232

5. Bánh mì cá hồi xông khói + phô mai:

bm

6. Nhồi nhét thêm mỗi ngày 1 phần sữa chua với trái cây:

DSC_3999

Chưa kể cả nhà nhắc kem gì là ngày hôm sau đúng loại kem đó có trên bàn.

Thôi tôi tự an ủi là mẹ béo thì các con cũng béo cho cân, không đi đâu người ta lại bảo mẹ gì tham lam ăn hết phần con :(

Bận bịu

Standard

Chưa bao giờ bị nát bét như thời gian này. Ai cũng giục, ai cũng dí, về đến nhà không kịp lên phòng, chỉ cần thẳng được lưng, duỗi được chân là như bác nông dân ngả mình trên liếp cỏ, cổ nghẹo sang một bên, miệng cười ngô nghê, ngủ đờ đẫn trong sự thương hại của cả nhà. Ngày nào cũng phải ngọt ngào thảo mai vừa hôn hít vừa xin lỗi xin lầm, trình bày abcd vì mẹ đợt này bận nên mẹ ko có thời gian nhiều cho các con blah blah, nhưng mà nếu các con cần gì thì cứ báo trước mẹ sẽ thu xếp nhé. Tưởng nói ít hiểu nhiều nó thương nó tha, mà nó có tha đâu. Nó bán hoa gây quỹ ở trường nó cũng réo. Còng lưng đến 2h sáng cắm gần 2 chục lẵng, bán 5 phút hết. Nó tham gia food fair nó cũng réo. Lại dậy từ tờ mờ sáng chuẩn bị 1 đống đồ ăn không thiếu thứ gì mang đến. Các bạn nó thèm kem nó cũng réo. Cô mẫu giáo dạy đến bài FOOD cũng nhắn tin hỏi có đến dạy bọn lít nhít làm bánh được không.

Thôi đời này nguyện dâng hết cho 3 cục nợ. Về già chỉ xin nó nấu cơm nát cho ăn mỗi ngày chứ đừng bắt ăn canned food hạn sử dụng 3 năm. Béo răng hô có hôm ôm má mẹ bảo: “Mẹ ơi khi nào mẹ già con sẽ mua vàng cho mẹ. Người già thích vàng”. Hỏi sao lại thế thì hóa ra nó thấy hôm Tết tất cả mọi người mừng tuổi cụ ngoại xong trêu cụ: “Cụ giữ tiền hay cụ thích mua vàng cất đi để chúng cháu đi mua hộ nào” nên âm thầm kết luận là người già thích giữ vàng, cất vàng. Trời ơi vừa buồn cười mà vừa yêu nó thương nó không tả được.

LV3

LV4

S1

WC1

WC2

WC3

Đợt vừa rồi mình bị lấy ảnh để mạo nhận. Như đã nói, khi đưa ảnh lên đây, mình muốn tấm ảnh với công sức của mình, sự chau chuốt của mình phải sáng sủa, sạch sẽ, như nó đáng được như thế, nên mình không bao giờ in tem hay cộp dấu gì gì nhăng nhít lên đó cả. Mình luôn hạnh phúc nếu những bức ảnh của mình được các bạn copy về như một nguồn tư liệu tham khảo cho ngôi nhà của các bạn, hoặc đơn giản chỉ là lâu lâu ngắm cho vui. Nhưng có những thành phần copy tất cả và tự nhận đấy là họ làm để mang đi lòe khách. Đầu tiên thì mình giận, sau thấy họ đã cuống quýt gỡ xuống, thì mình chỉ thấy buồn cười. Tất nhiên là từ nay về sau tất cả ảnh vẫn chẳng bao giờ thèm dấu má gì hết, bởi vì ảnh đăng lên cho những người thích xem nó, thích lưu nó, chứ không đăng để chống lại hành động ăn cắp của những kẻ dùng vào mục đích lừa khách, nên mình không tốn thời gian sáng tác dấu bản quyền hehe.

– Bạn nào cần thuê mình đi xếp đồ chụp ảnh nội thất (nhà mình 1 kho chứa dụng cụ hành nghề luôn), hoặc bạn nào cần thuê mình làm nhà cũng email: nauvaan@gmail.com

– Thỉnh thoảng mệt quá ko thiết đi cày nữa. Sau nếu bỏ, ở nhà làm kiểu Home kitchen bán kem bán bánh bán đồ ăn thì mọi người nhớ mua ủng hộ cho mình nhé :P :P :P

image

Tết và hết Tết

Standard

Nỗi “sợ Tết” có lẽ năm sau sẽ biến thành “ghét Tết”, thậm chí “thù Tết” mất.

May mà sau những cơm nước, nhà cửa, dọn dẹp, chúc tụng vẫn còn những giây phút Tết thực sự là của riêng chúng mình. Tối nào sau khi ăn vạ hết nhà nội đến nhà ngoại về, mẹ cũng đốt tinh dầu cho mùi hương hoa đại bay phảng phất khắp nơi, tất cả vừa quây quần trong phòng khách vừa nói chuyện, uống trà, ăn mứt. Mộc nhĩ còn đòi châm nến rồi chạy lại piano để chơi bản nhạc mẹ thích. Ngồi ngắm đống con đang nửa nằm nửa ngồi, đứa nọ đè lên đứa kia kín hết cái sofa, tự nhiên chỉ có một mơ ước là tất cả những hình ảnh thân thương này, khung cảnh này, mùi hương này, bản nhạc này, thời khắc này sẽ mãi mãi in sâu trong tâm trí các con, theo các con suốt những năm tháng rộng dài trước mặt. Người ta có thể quên nhiều sự kiện trong đời, nhưng những ký ức thời thơ bé: món đồ chơi yêu thích, ngôi nhà quen thuộc, chiếc áo bông ngày Tết, bữa cơm sum họp gia đình, băng pháo đỏ đêm giao thừa, hương lá mùi già cuối năm… thì thường khiến người ta nhớ, bồi hồi, cảm động, rất lâu.

IMG_3421

Cuộc đời mỗi chúng ta luôn có thật nhiều nơi để đi, nhưng chỉ có một nơi để trở về, đó là về nhà. Mẹ thường nói rằng bố mẹ có thể không được bên cạnh các con vào lúc các con cần bố mẹ nhất, vì bố mẹ đôi khi ở xa, bố mẹ già, thậm chí bố mẹ chết. Nhưng ngày nào còn thấy nhau, ngày đó gia đình vẫn luôn là nơi đón con trở về, cho con sự ấm áp, yêu thương cả khi con hạnh phúc, thành công hay khi con khổ đau, mất mát.

Hãy cứ lớn lên như thế nhé. Có thành, có bại. Có đúng, có sai. Có lúc chiến thắng trong một khe cửa hẹp, cũng có khi rớt lại bẽ bàng khiến cả nhà phải an ủi bao ngày mới hết. Có lúc ngoan ơi là ngoan, thương chảy cả nước mắt, mà có lúc ngang như con cua khiến hết mẹ đến bố tức tối quát tháo ầm nhà. Các con không có trách nhiệm phải hoàn thành những giấc mơ dang dở của người lớn, các con chỉ cần có những ước mơ lành mạnh của chính mình, biết theo đuổi và phấn đấu vì nó, biết sống hiền lành, nhân hậu, biết thu xếp mọi thứ của bản thân sao cho ổn thỏa, cân bằng.

Bởi vì làm bố mẹ, thấy con mình hạnh phúc, bình an, thì cuộc đời này coi như đã đủ.

IMG_3460

Con

Standard

Nấm bị trượt khỏi danh sách đi thi thành phố.

Tối, con rụt rè hỏi: “Mẹ, mẹ có buồn không?”. Mẹ bảo: “Nếu nói không buồn là mẹ nói dối. Nhưng mẹ chỉ thoáng buồn một tí thôi, bé như móng tay con kiến í. Thôi không sao, con cũng đừng buồn, còn nhiều cơ hội con ạ”. Con nhẹ nhàng bảo: “Đừng buồn mẹ nhé. Nếu trước khi đi ngủ mà mình nghĩ về điều không vui thì đêm mình dễ mơ toàn điều xấu. Còn nếu mình đi ngủ với tâm trạng vui vẻ thì mình sẽ ngủ rất ngon”.

Mẹ luôn nói với con rằng: “Cám ơn con vì đã là con của mẹ”, xong con toàn ôm mẹ nói lại: Con cũng thế, I love you so much mommy”. Con viết cho mẹ những lá thư thật dài và chứa chan tình cảm, những lá thư mà mẹ luôn muốn mang theo bên mình, lúc nào cũng có sẵn trong túi xách để ngồi xem lại ở bất cứ đâu. Con không có điện thoại dùng. Mẹ cũng không mua cho con quá nhiều quần áo. Con chỉ có đủ quần áo để mặc thay đổi vì mẹ giải thích rằng thứ nhất con đã mặc đồng phục gần hết cả tuần, thứ hai con còn nhỏ và hiện tại mẹ chỉ cần con mặc đồ gọn gàng, sạch sẽ, chứ không muốn con chú ý quá nhiều đến chuyện ăn diện, làm đẹp. Con chẳng bao giờ phàn nàn về chuyện ăn mặc, cũng không bao giờ đòi hỏi thứ nọ thứ kia. Món đồ duy nhất con xin là “mỗi năm mẹ cho con mua 1 đôi giầy Nike ở Singapore nhé, vì bên đấy nhiều mẫu đẹp”, còn lại mẹ mua gì thì con mặc đấy, mà nếu có đi chung khi mua đồ ở nước ngoài thì con chỉ chăm chăm kéo mẹ vào chỗ nào sale thật nhiều rồi bảo: “Mình mua đồ này đi cho đỡ tốn tiền mẹ ơi”.

Tuy thỉnh thoảng con cũng có chút bướng bỉnh, và mẹ ngay lập tức trấn áp thẳng thừng, nhưng chúng mình vẫn dính nhau khăng khít không rời, bởi hơn ai hết chúng mình đều hiểu chúng mình cần nhau và yêu nhau đến thế nào.

Những lọ hoa này, sẽ luôn tươi xanh đợi các con về nhà sau mỗi chiều tan học, nhé:

DSC_3875

DSC_3888

Cuối năm

Standard

Mẹ mà ở nhà thì chỉ đi ra đi vào nghĩ xem làm gì ăn cho ngon. Nấm kêu than rất tuyệt vọng: “Mẹ ơi please stop cooking. I can’t control my mouth”.

Nấm 34kg rồi, trộm vía giấc mơ hoang đường nhất của cả nhà là một ngày nào đó được “phanh” nàng ăn đã thành sự thực hehe. Hôm nào về ông bà mà nàng ăn xong lại đòi bà nấu gì cho ăn thêm thì bà hát vang bếp, tối về đón bà kể đi kể lại 8 lần. Cả nhà cứ ngồi với nhau là chỉ tập trung nói về sự ăn uống của nàng hiện nay, đúng kiểu hồ hởi phấn khởi vì đã thoát khỏi kỷ nguyên đen tối đầy những nôn trớ và quát tháo, một thảm hoạ về ăn uống kinh hoàng đến mức từ ông bà bố mẹ đến cô Oanh đều bị ám ảnh khiếp đảm trong gần chục năm trời.

Sướng nhất là tối tối được ôm nguyên đàn ỉn con, trộm vía đứa nào cũng mũm mĩm thơm tho, nghe chúng nó kể chuyện ở trường. Con ỉn nhỡ ở nhà thỉnh thoảng vẫn còn sợ ma, nhưng đi thi là biết tự lấy suit ra mặc, tự tìm cà-vạt đứng trước gương đeo chỉnh tề, tự lấy tất đen trơn ra đi chứ không đi tất hoạt hình H&M xanh đỏ :)))

image

Mẹ thảnh thơi không phải đi cày nên ở nhà luyện cắm bông ngon bổ rẻ:

image

image

image

Cây mít năm nay phấn khởi theo chị Nấm hay sao mà chi chít phải đến 5 chục quả từ dưới gốc lên tận trên cao.

image

Máy ảnh hỏng phải chụp bằng đt nên nhìn hình gớm quá haizzz.

20/11

Standard

Năm nay em bé đi học nên mẹ được dịp phô phang tài cắm hoa theo phong cách chăn bò với các cô ở trường mẫu giáo.

Mẹ biết cô Janelsy thích hoa xanh. Cô còn thích ăn táo. Hmmm, nói chung tuy xấu nhưng biết phấn đấu, tuy cắm hoa kiểu chăn bò nhưng cũng chịu khó tìm hiểu sở thích của đối tượng. Mẹ luôn tự nhủ rằng mẹ có thể tệ nhiều thứ, nhưng mẹ sẽ luôn cố gắng để làm người bạn tin cậy nhất của các con. Cả đời chẳng làm được gì ra hồn, thôi cố làm lấy một thứ cho ra hồn hehe.

Cả nhà rộn ràng vì lễ Thầy cô. Mấy đứa bò ra viết thiệp, mẹ thì lựa trái cây, gói quà, cắm hoa, cô thì chạy đi chạy lại phục vụ mẹ “cho em cái bật lửa”, “lấy hộ em cuộn dây thiếc”, “mang thêm xốp cho em”…

Đầu tiên mua hoa:

DSC_3881

Chọn trái cây:

DSC_3878

Chúng ta sẽ cần mấy chiếc giỏ mây. Mình mua loại mây nhựa để vệ sinh hơn mây thường, và dùng xong các cô có thể tái sử dụng, tránh thải thêm rác vì sau mỗi dịp lễ thì bãi nào cũng ngập rác hoa rồi.

Cắm hoa trước:

DSC_3883

Bày trái cây (tuỳ thích) vào. Mọi người thường hay làm một giỏ nhiều loại quả, nhưng đã nói mình chỉ biết làm kiểu chăn bò nên thường chọn những thứ đơn giản cho dễ thao tác:

DSC_3895

DSC_3897

Đính thêm cái nơ:

DSC_3899

Được một giỏ thế này:

DSC_3889

Một giỏ khác:

DSC_3902

Hai giỏ cạnh nhau:

DSC_3915

Giỏ này thì để cho anh Mộc nhĩ tặng cô chủ nhiệm của anh:

DSC_3916

Còn đây là của mẹ, mẹ tặng cô giáo dịu hiền của mẹ – người mà năm nào mang đàn con đến cô cũng trìu mến ngắm nghía, bảo: “Con ơi chúng nó giống con đấy”, rồi mẹ bảo: “Không cô ơi chúng nó giống bố, giống nhà nội đấy. Giống bố nó mới được chứ giống con thì hỏng hết bánh kẹo cô ạ” hehehe:

DSC_3931

DSC_3938