Chuối nướng đậu phộng cốt dừa

Standard

Có nải chuối thắp hương ngon ơi là ngon mà mãi chẳng ai ăn, chín sắp rụng cả ra. Chuối thường thì không ăn đâu, nhưng chuối nướng thì khác đấy.

Chuối tây (chín kỹ mới ngon), bóc vỏ, nướng trong lò 220 độ khoảng 7 phút.
Ăn cùng nước cốt dừa, đậu phộng rang chín giã vụn, chút dừa tươi rắc lên trên:

DSC_3789

Mình béo ú chứ không còn là béo thường nữa rồi.

Thanh niên nghiêm túc

Standard

Thanh niên nghiêm túc mấy hôm phải tập trung cày để trả nhà cho khách nên toàn về trong tình trạng chui thẳng vào nhà tắm, vừa tắm vừa ngủ gật sau đó ra trèo lên giường ngấttttttt. Sáng nay được ngày ở nhà thảnh thơi, tranh thủ làm bánh trôi bánh chay cúng Tết Hàn thực, làm ruốc cho mấy bạn bé, làm bún cá cho cả nhà. Trời nắng lên, mọi thứ khô ráo, được mặc quần áo mùa hè tung tăng, được đi sắm nửa bao tải đồ VNXK cho cả đàn con, được uống ly nước ổi mát lạnh cô giúp việc ép cho, chẳng bù với những hôm trời chảy nước, người cũng chảy nước. Nói đt với bố, hàng ngày, để được nghe giọng nói thân quen và được làm nũng vì những chuyện to hơn con voi nhưng bé hơn con kiến mà ngoài bố ra thì chẳng ai hiểu được.

Ruốc kiểu nhà quê:

DSC_3727

DSC_3728

Vì tuần trước đã mang đồ nghề đến lớp chị và lớp em, cho cả hai lớp làm bánh trôi bánh chay và ăn luôn tại chỗ rồi, nên hôm nay được phép làm một mình. Nếu không thì phải đợi hai đứa đi học về cho hai đứa cùng nặn với mẹ, không là rắc rối to.

Bánh trôi:

DSC_3756

Bánh chay:

DSC_3777

Đi đón các con ở trường, thấy bài viết “My mom, my love” của Nấm được đính ở bảng tin trên cầu thang cùng bao nhiêu bài viết hay của các bạn. Mình luôn nghĩ rằng, với phụ nữ, có thể chúng ta không có giá trị nhiều với chồng, nhưng chúng ta có giá trị với bố mẹ chúng ta, với các con chúng ta, với chính bản thân chúng ta, vì thế hãy sống với những thứ có ý nghĩa, chứ đừng tự làm đau đớn vì những thứ không xứng đáng. Mình vốn không có thói quen đội chồng lên đầu, chỉ đội các con, nên lúc nào cũng thấy bản thân là người mẹ hạnh phúc nhất, được sống trong tình yêu thương đủ đầy nhất, ai nói gì cũng không quan trọng, vì rút cục người mình yêu nhất thì luôn yêu mình nhất, nên mình là sướng nhất, hehe.

IMG_1195

IMG_1196

IMG_1195

Ngủ từ Tết giờ mới tỉnh

Standard

1. Dòng sông nào đưa người tình đi biền biệt
Mùa thu nào cho người về thăm bến xưa

Thời gian nào trôi bồng bềnh trên phận người
Biệt ly nào không muộn phiền trên dấu môi

Bài này đúng là sáng tác ra chỉ để cho cô Ngọc Lan hát thôi.

2. Đi khám sức khoẻ, bị chọc nát bét cả tay mới lấy được mấy ống máu. Chưa bao giờ trong đời lấy máu mà 1 lần được luôn, y tá nào cũng phát khiếp vì ven bé và lặn hơn ven trẻ con, 5-6 lần chọc vào rút ra, vỡ ven tím bầm 2 cánh tay mới lấy đủ tí máu để xét nghiệm. Xin bs cho đi khám chuyên khoa thần kinh vì bị đau đầu triền miên, may quá sau khi test thì kết quả là … không bị điên. Chỉ thỉnh thoảng do tuần hoàn máu kém, máu lên não không tốt nên ngủ thì mê sảng mà thức thì hơi chập chập hehe.

3. Thôi hết những ngày trong mắt đầy bóng tối. Leo lên khỏi hố và đi cày, vì đời vẫn trôi, và ta vẫn thích lựa từng bức tranh, ủi phẳng phiu từng chiếc áo gối, gấp những chiếc khăn tắm trắng mịn, xông cho tinh dầu thơm khắp căn nhà xinh xắn của khách hàng, rồi nắn nót chụp những tấm ảnh để khi nhận được, khách hàng thấy họ không bị “gửi trứng cho ác”.

Đang hào hứng vì đợt này được làm toàn nhà có trẻ con, mà mình thì thích nhất làm phòng cho trẻ con, đặc biệt là những nàng điệu đà tí hon, thấy các nàng ấy nữ tính, đáng yêu thế cơ chứ.

Mứt xoài dẻo

Standard

Quá bận rộn vì cái máy sấy.

Xoài xanh gọt vỏ, cắt miếng. Ngâm vôi 5 tiếng, ngâm đường 5 tiếng. Sên lửa nhỏ sau đó bỏ sang máy sấy. Trời ơi ăn nó chua chua ngọt ngọt dai dai, không ngừng được luôn.

DSC_3640

Miếng xoài dẻo, nhưng không hề bị ướt mềm, mà săn lại, chỉ hơi dính tay. Ai thích ăn kiểu chua chua ngọt ngọt thì thôi rồi:

DSC_3633

Bài văn của con

Standard

Đây là bài văn thi học kỳ 1 của ông con. Mẹ run hơn cầy sấy vì ko hiểu nó sẽ xoay xở thế nào, do lúc mẹ dạy thì toàn nhìn đi chỗ khác, đến khi mẹ tức quá quát tháo ầm nhà thì nhìn mẹ, nhưng luôn khẽ khàng thốt ra những câu khiến bố nó với chị ngồi bên cạnh cười như điên. Nó chưa bao giờ coi thi cử là cái gì quan trọng. Điểm 10 cũng thế, mà điểm 5 cũng vậy. Không buồn, không bao giờ có khái niệm buồn. Trước khi thi mẹ lạy van nó mang những bài văn cũ ra xem lại cho nhớ, để lúc cô cho đề nào ít nhất còn nắm được ý mà làm theo, nhưng nó cũng chẳng thiết. Thế mà lúc họp PH, cô cho xem bài, nó viết theo cách của nó, mà mẹ tưởng mẹ ngất luôn vì sướng rồi chứ haha.

unnamed[1]

Có lần nói chuyện với mấy người, mọi người bảo sau này chết chắc bị đày xuống địa ngục, chiên trong vạc dầu. Mẹ thầm nghĩ mọi người được chiên một lần chín luôn là may, như mẹ chắc bị chiên sơ rồi nhấc, chiên sơ rồi nhấc, nhúng lên nhúng xuống giống người ta trụng giá ăn phở :)))))

Thôi hạn chế nghĩ đến kiếp sau, khi mà kiếp này cứ luôn được những đứa con gói bọc trong cơ man các hành động và lời nói ngọt ngào tha thiết. Tất cả nhà đều phải phát sợ vì sự ướt át của mẹ, nhưng mà ngày nào cũng được chúng nó chen nhau ôm ấp hôn hít xong được nói vào tai: “con yêu mẹ”, “con yêu mẹ nhất trên đời”, “I love you mommy”, chào để đi học thì “goodbye my love”, trước khi đi ngủ thì “see you in my dream mommy”. Viết văn thì nó khen tận mây xanh, xong bảo yêu nhất trong mái ấm :)))) Ở nhà thì suốt ngày vẽ trái tim xong viết “yêu mẹ”, “thương mẹ”, “to my beautiful mommy”, nhét qua cửa phòng, khiếp, chưa tan ra thành nước là may :))))

Giò xào

Standard

Thỉnh thoảng mới gói giò xào. Mà gói bằng tay nên dù cả mình cả cô giúp việc đã vận công các kiểu, cuối cùng vẫn ra cây giò nửa vuông nửa chữ nhật, hoặc cây giò hình trứng, chứ nhất quyết không ra cây giò tròn. Năm nay người yêu (lại người yêu) gửi tặng cái khuôn để Tết tác nghiệp cho thuận tiện. (Nó cứ chăm chút mình thế này chắc kiếp sau mình làm trâu ngựa kéo xe trả nợ cho nó bằng chết mất thôi).

1 cái tai lợn, 1 cái lưỡi lợn, 1 cái mũi lợn, tất cả luộc qua nước sôi, cạo lại kỹ càng, xát muối, rửa dấm, làm thật sạch. Thái ra xào chung với hành củ đã phi thơm, mộc nhĩ ngâm nở thái sợi, tiêu sọ, nước mắm. Rồi nén vào khuôn, để nguội, bỏ ngăn mát 2h, sau đó gỡ khuôn, gói lá chuối và màng bọc thực phẩm.

Cắt ra, tròn trịa chứ không kỳ quái như giò gói tay nữa hehe:

DSC_3695

Mứt khoai lang sấy

Standard

Người yêu gửi tặng cái máy sấy đồ ăn 6 tầng mua ở Tây về, sướng lâng lâng. Nửa đêm lôi ra nghiên cứu, sáng hôm sau làm thử mẻ mứt khoai lang sấy, thí nghiệm cho Tết sắp đến gần.

Nguyên liệu:

Khoai lang ruột vàng: 2kg
Vôi: 40gr
Đường: 800gr

Cách làm:

- Khoai lang gọt vỏ, cắt miếng nhỏ, hình gì tuỳ thích.
- Vôi 40gr hoà trong 2 lít nước. Để cho lắng, chắt lấy phần nước vôi trong, ngâm khoai 3 tiếng. (Mình thích ăn khoai lang dẻo, còn nguyên mùi thơm của khoai lang nên chỉ ngâm nhanh thôi. Nếu mọi người thích ăn miếng mứt cứng giống ngoài hàng thì ngâm thêm thời gian).
- Sau 3 tiếng vớt khoai ra. Rửa sạch bằng nước lạnh.
- Đổ khoai và đường vào thố, trộn đều. Để khoảng 3-5 tiếng cho đường tan hết, thỉnh thoảng đảo cho đường ngấm đều vào khoai.
- Dùng một chiếc chảo chống dính, đổ khoai và nước đường đã tan vào sên. Sên trong lửa thật nhỏ, để nước đường sôi tăm tăm khoảng 15-20 phút, đảo đều tay đến khi áng chừng khoai đã thấm đường thì tắt bếp, nghiêng chảo cho nước đường trôi hết khỏi khoai, rồi gắp từng miếng khoai lên phên sấy:

khoai

(Đoạn này nếu không sấy thì sên đến khi đường khô lại như bột, bao quanh miếng khoai là đạt yêu cầu).

- Đặt thời gian, nhiệt độ rồi yên tâm đi khò. Sáng hôm sau ngủ dậy đã có mẻ mứt khoai sấy dẻo thế này:

DSC_3654

Vì sấy chứ không sên quá kỹ nên miếng khoai vẫn giữ được màu sắc, đặc biệt là mùi thơm của khoai lang vẫn còn nguyên, vị ngọt dịu vì chỉ có một lớp đường mỏng dính bên ngoài:

DSC_3666