20/11

Standard

Năm nay em bé đi học nên mẹ được dịp phô phang tài cắm hoa theo phong cách chăn bò với các cô ở trường mẫu giáo.

Mẹ biết cô Janelsy thích hoa xanh. Cô còn thích ăn táo. Hmmm, nói chung tuy xấu nhưng biết phấn đấu, tuy cắm hoa kiểu chăn bò nhưng cũng chịu khó tìm hiểu sở thích của đối tượng. Mẹ luôn tự nhủ rằng mẹ có thể tệ nhiều thứ, nhưng mẹ sẽ luôn cố gắng để làm người bạn tin cậy nhất của các con. Cả đời chẳng làm được gì ra hồn, thôi cố làm lấy một thứ cho ra hồn hehe.

Cả nhà rộn ràng vì lễ Thầy cô. Mấy đứa bò ra viết thiệp, mẹ thì lựa trái cây, gói quà, cắm hoa, cô thì chạy đi chạy lại phục vụ mẹ “cho em cái bật lửa”, “lấy hộ em cuộn dây thiếc”, “mang thêm xốp cho em”…

Đầu tiên mua hoa:

DSC_3881

Chọn trái cây:

DSC_3878

Chúng ta sẽ cần mấy chiếc giỏ mây. Mình mua loại mây nhựa để vệ sinh hơn mây thường, và dùng xong các cô có thể tái sử dụng, tránh thải thêm rác vì sau mỗi dịp lễ thì bãi nào cũng ngập rác hoa rồi.

Cắm hoa trước:

DSC_3883

Bày trái cây (tuỳ thích) vào. Mọi người thường hay làm một giỏ nhiều loại quả, nhưng đã nói mình chỉ biết làm kiểu chăn bò nên thường chọn những thứ đơn giản cho dễ thao tác:

DSC_3895

DSC_3897

Đính thêm cái nơ:

DSC_3899

Được một giỏ thế này:

DSC_3889

Một giỏ khác:

DSC_3902

Hai giỏ cạnh nhau:

DSC_3915

Giỏ này thì để cho anh Mộc nhĩ tặng cô chủ nhiệm của anh:

DSC_3916

Còn đây là của mẹ, mẹ tặng cô giáo dịu hiền của mẹ – người mà năm nào mang đàn con đến cô cũng trìu mến ngắm nghía, bảo: “Con ơi chúng nó giống con đấy”, rồi mẹ bảo: “Không cô ơi chúng nó giống bố, giống nhà nội đấy. Giống bố nó mới được chứ giống con thì hỏng hết bánh kẹo cô ạ” hehehe:

DSC_3931

DSC_3938

Mùa thu

Standard

Nếu thời tiết các mùa đều cứ đẹp kiểu mong manh kiêu kỳ thế này thì Hà Nội mỗi năm sẽ có thêm 8000 nhà thơ mới xuất hiện.

Buổi sáng nhiệm vụ của tui là cho vẹt ăn, tưới cây, cho cá ăn. Buổi chiều bọn trẻ con đi học về thì chúng nó giành cho cá ăn xong đứng trên bờ chỉ trỏ bình phẩm xem con nào béo, con nào bạo, con nào tham ăn:

IMG_2504

IMG_2506

Cây tường mới trồng 1 tháng thôi, mà giờ thế này, chịu nổi không?

IMG_2508

Thôi đi thu dọn sắp xếp đống giầy dép, son phấn, mùng màn để còn có tư liệu sắp tới khoe khoang tiếp :))

Giẻ lau nhà

Standard

Trở về nhà sau một chương trình xuất khẩu lao động với tiêu chuẩn ghế hạng bét + ăn là phụ, uống là chính, người rũ như tấm giẻ lau nhà.

Công việc chủ yếu trong quá trình xúc tiến trao đổi lao động là hái táo:

IMG_2313

Táo của bọn tư bản vừa đỏ au, thơm phức, vừa ngọt, giòn, đã thế lại còn to – hơn nắm đấm của phù thủy hái táo luôn:

IMG_2324

Hái táo xong thì trước khi về cũng hớn hở góp một phần nhỏ bé vào sự phát triển của nền kinh tế nước bạn, hậu quả là đầy mịa nó 1 cốp xe:

IMG_2372

Bây giờ ngồi ở nhà. Trời thì đẹp, khách thì réo (tiền đã chót nhận và đã chót hăng say cống hiến cho bọn tư bản hết), email thì 1 nùi: “thảm của chị đâu”, “tranh của tớ đâu”, “em ơi hôm nào em đến xem nhà chị”, “mẹ Nấm ơi em muốn làm nhà giống căn ở Hyundai”, “em ơi nhà chị 125m2 thì khoảng bao nhiêu tiền” blah blah, mà người thì rũ rượi, sáng nào cũng chỉ thích ra ngồi đần mặt cạnh hồ cá koi, rắc thức ăn xong nhìn chúng nó lao lên mặt nước tranh nhau không khác gì đàn heo con tranh cám.

Nhớ tháng trước đi nghe Phú Quang.

Ông kể: “Khi tôi quay lại Cẩm Khê nơi tôi sống ngày thơ bé, nhìn con sông cũ, nay vẫn còn cây đa già soi bóng hình xuống nước, tôi thấy mình như quay lại những ngày tháng ấy. Tôi tưởng như cha mẹ tôi vẫn còn sống, chị tôi vẫn còn sống, như chị em tôi vẫn đi trên con đò qua dòng sông này, mỗi lần đi chị tôi luôn ôm tôi thật chặt vì sợ tôi ngã xuống”. Tự nhiên nước mắt chảy ra, nghĩ đến bố mẹ, nghĩ đến ngày cả hai người sẽ già nua, yếu đi, ngô nghê, nhầm lẫn, rồi cách xa mãi không bao giờ còn thấy lại. Nghĩ đến ngày chính mình cũng trở thành một người già, quay lại bến sông xưa, nhìn thấy bóng mình đang sợ sệt ôm chặt bố trên con đò chòng chành ngày nào, nước xô trào lên mạn, chiều mùa đông gió to đẩy con đò trôi cách bến hàng cây số…

Có phải khi một người mất đi cha mẹ, có nghĩa là một phần đời người ấy cũng vĩnh viễn mất theo đi?

Sao vừa buồn vừa chán thế này nhỉ?

Đoá hoa ngày khai trường

Standard

Bởi vì ngày khai trường bao giờ cũng đầy bồi hồi và xúc động
Bởi vì mẹ luôn tự nhủ rằng làm mẹ là hành trình học hỏi không ngừng
Bởi vì mẹ muốn thấy các con và thầy cô thật vui trong ngày khai giảng

Nên mẹ phải dành thời gian, dù một đống việc giữa ngôi nhà ngổn ngang, và mẹ cũng không thực sự thạo môn hoa lá này:

IMG_2097

Nấm bảo: “Cô Ingrid đẹp lắm mẹ ơi. Exactly the same as Taylor Swift”. Mẹ nghĩ không có đoá hoa nào hợp với Taylor Swift của con hơn sự dịu dàng này:

DSC_3870

Lần đầu tiên mẹ mua được bông hoa cúc trắng tròn xoe, xinh như cục bông gòn:

DSC_3873

Bó hồng vàng cho cô giáo Việt nam:

DSC_3851

Thật tình cờ là khi mang tới thì cực kỳ hợp với màu chiếc áo dài rất đẹp cô mặc sáng nay:

DSC_3855

Đây là để tặng cô giáo của Mộc nhĩ, phía sau là hoa để tặng các cô khác nữa của 3 chị em:

DSC_3861

Cô trẻ trung nên màu trắng và phớt hồng chắc cô sẽ thích:

DSC_3859

Gần 10 bó và giỏ, đầy một cốp xe toàn hoa. Nhưng lúc đến trường mẹ thích nhất là bông hoa bụ bẫm múa lũn cũn trên sân khấu, bé quá nên bị quên động tác, múa kiểu quay chậm vì phải bắt chước theo các chị xung quanh hehe.

Tỉa lẵng trái cây

Standard

DSC_3826

Hôm nay ở trường có tiệc. Nói chung, như mọi khi, mẹ rất hạnh phúc được đi theo phục vụ các con, dù tới mỗi dịp lễ mẹ sẽ phải vất vả dậy từ sớm làm rồi sau đó chạy loạn xị giữa 3 lớp để không đứa nào bị cảm giác mẹ cưng chị/em hơn mình, chăm chị/em hơn mình.

Lẵng trái cây này làm không khó, không tốn nhiều nguyên liệu, mà trông lại rất vui mắt, đáng yêu. Có thể tỉa để bày trong ngày sinh nhật, một buổi liên hoan nhỏ hay như hôm nay là mình làm cho các con mang tới góp với các bạn trong tiệc trung thu ở trường.

* Chuẩn bị nguyên liệu:

- Một cái âu/cốc/thố nhỏ
– Miếng xốp cắm hoa
– Que xiên trái cây
– Cookie cutter các hình
– Một ít kẹo trang trí (ở đây kẹo hình hoa mình mua của Hải Hà kotobuki, hình quả mâm xôi là kẹo dẻo Haribo)
– Rau xà-lách xoăn
– Cà rốt
– Và các loại trái cây theo ý thích của mọi người (mình dùng cam vàng, táo xanh, nho, dưa vàng, dưa hấu, kiwi, táo đỏ…)

* Cách làm:

- Đầu tiên cắt miếng xốp cắm hoa cho vừa kích cỡ của âu, nhúng nước ướt.
– Dựng đều cây xà-lách xoăn quanh miệng âu.
– Tạo hình các loại trái cây sao cho đa dạng. Ở đây mình làm:

+ Táo: Dùng dao răng cưa cắt miếng như bình thường
+ Cam vàng: Cắt ngang theo hình tròn sau đó cắt đôi.
+ Dưa hấu, dưa vàng, cà rốt: Hình các loại hoa khác nhau
+ Nho: Xiên que
+ Kiwi: Bổ ngang sau đó cắt trái tim hoặc tỉa ziczac tùy mọi người

- Cắm từng miếng trái cây vào xiên, rồi bắt đầu cắm vào âu theo thứ tự từ cao đến thấp, từ trong tỏa ra ngoài.

Khi cắm đến lượt cuối cùng sát miệng âu, thì chúng ta được một giỏ trái cây thế này:

DSC_3844

DSC_3848

Bận và quá mệt, nhưng thấy các con vui sướng thì bao nhiêu mệt mỏi tan biến hết.

Nấm niềng răng

Standard

Thế là sau 1 tháng chờ đợi, cuối cùng Nấm đã có clincheck và toàn bộ khay niềng để bắt đầu quá trình chỉnh nha kéo dài 98 tuần. Khổ thân hồi bé răng trắng tinh, đúng là trắng như sữa, bé tí xíu, mọc khít khao, đều tăm tắp, xinh không tả được, mà đến lúc thay thì ôi thôi, thảm họa. Răng vĩnh viễn kích cỡ to hơn răng sữa nên không đủ chỗ, chen chúc, chật chội, kết quả cứ cái sau trèo lên cái trước, cái ngoài đè cổ cái trong, tổng thể thành một bộ răng nạo dừa quá đau khổ. Tất cả những gì liên quan đến bà ấy đều khó khăn. 2 em thì quanh năm chỉ cần cơm trứng với muối vừng, ăn xong uống thêm cốc sữa, quần áo toàn VNXK mua 2tr mặc cả năm, răng hồi bé nhem nhuốc mà lớn đều như hạt bắp, ốm đau trộm vía đi Saint Paul khám 60.000 xong bác sĩ cho đơn toàn thuốc nội, 2 hôm là khỏi. Chị thì 1 mình mà ngốn tiền gấp cả chục lần 2 đứa em cộng lại, dị ứng, ốm yếu, răng lợi, khám xét, cái gì cũng phải loại tốt nhất, bác sĩ oách nhất. Nhưng bù lại thì chị hiền lành và ngoan ngoãn vô cùng, biết tắm rửa, chăm chút cho em bé, kèm em lớn học bài, tuy thỉnh thoảng mặt mày tức tối, vò đầu bứt tóc đi ra: “Con không dạy em nữa đâu. Em học kém đến mức con không thể tưởng tượng được”, nhưng mẹ vỗ về vài câu là lại vào dạy em tận tình như cô giáo. Chị có nhiều ước mơ lắm, ham đọc sách, ham tìm hiểu, tính tình nền nã nên bố nghiện chị, tranh chị vẽ, ảnh chị chụp bố mang giăng khắp văn phòng một cách sung sướng. Mẹ thì chẳng mong gì nhiều, mẹ chỉ cần chị mãi khỏe mạnh, lễ phép, ngoan hiền, tình cảm như thế này thôi.

Thỉnh thoảng chị tự xem lại ảnh hồi bé của mình, kiểu này:

Nam

Xong lẩm bẩm: “Bé xinh, lớn xấu. Chán!!!” :)))))

Chán nhỉ

Standard

Ngày xưa mình rất thích bạn Hoàng Dạ Thi con bác Hoàng Phủ Ngọc Tường. Hồi ấy báo HHT còn in trên giấy đen, bạn Dạ Thi học trường quốc học Huế, có mái tóc ngắn nhìn cá tính mà rất xinh. Tác phẩm xuất bản đầu tiên của bạn ấy là tập truyện ngắn “Pele trắng”, mình nhớ mua đâu có 3-4000đ. Sau này Hoàng Dạ Thi viết ít dần, ít dần, rồi lần cuối cùng đọc được tin tức về bạn ấy là đã đi Mỹ học, ở lại, lấy chồng. Hình như về sau có dịch sách, nhưng tiếc bạn Dạ Thi thời Pele trắng lắm, xinh đẹp, viết hay, có ông bố tài năng và bà mẹ vừa tài năng vừa xinh đẹp.

Bố bạn ấy có bài này mình thích.

Nhớ một người

Hoàng Phủ Ngọc Tường

Có đôi khi tôi ghé thăm vườn cũ
Hỏi người đi dạo ấy có quay về?
Cỏ bảo rằng: – Nàng về thăm một độ
Đốt khói trầm nghi ngút, lại bay đi

Tôi bồi hồi hỏi sang cây cổ thụ:
– Đường xưa còn vàng nắng áo mơ phai?
Nắng bảo rằng: – Nàng nhớ mùa thu cũ
Tận bên trời vẫn ngóng gió heo may.

Có một lần qua sông tôi hỏi gió:
Rằng tháng năm như nước chảy qua cầu
Gió mách rằng: – Nàng chờ người bạn cũ
Dẫu thời gian theo nước chảy về đâu.

Có nhiều ngày tôi nhớ em tha thiết
Nhớ bừng bừng như ngọn lửa trong tim
Đời lãng tử có một lần li biệt
Để buông nhau. Để quay quắt đi tìm

Có nhiều đêm tôi trở về gặp tôi
– Người là ai? Là đóm lửa ven đời
Ôi đóm lửa vẫn từng đêm hiu hắt
Nhớ một người. Và mãi mãi khôn nguôi.

Chán. Bây giờ làm gì cho hết chán nhỉ???