Nghỉ hè

Standard

Nghỉ hè rồi.

Chúng mình đã có một năm học thành công. Mộc nhĩ đạt yêu cầu, Nấm thì làm bố mẹ quá hạnh phúc. Ngày bế giảng bố nghỉ nửa ngày để cùng mẹ đến trường từ sớm, những giây phút này luôn muốn các con có đầy đủ gia đình bên cạnh để không bao giờ bị cảm thấy cô đơn. Mẹ cố gắng “dính” các con càng nhiều càng tốt, dính ở nhà, dính ở trường, vì chẳng mấy nữa các con lớn lên, có nhiều mối quan tâm hơn, nhiều bạn bè hơn, mọi thứ rộng mở hơn, suy nghĩ hiện đại hơn, mẹ sợ mẹ không còn là nhân vật thu hút số 1 của các con nữa. Bây giờ thì lúc nào chúng mình cũng dính chặt lấy nhau, đến Mì đi học mẫu giáo, mà trước khi vào lớp mẹ ôm em hôn tạm biệt, em hôn lại mẹ chíu chít xong ngọng nghịu bảo: “TRÁI TIM CON yêu mẹ, TRÁI TIM CON yêu cả gia đình”, làm mẹ thấy mình giống như con gấu béo tham ăn tục uống, đáng lẽ chỉ xứng đáng đi mót hạt dẻ, mà cuối cùng thế nào lại được đắm chìm trong hũ mật ong tuyệt nhất.

Năm nay mẹ rút kinh nghiệm, không đăng ký học hè, mà cho các con xả hơi thoải mái. 1 tuần 2 buổi bóng đá, 2 buổi bóng rổ, 3 buổi bơi, ngoài ra đàn ca sáo nhị tí, còn lại chơi bời, ăn uống, nhà sách, xem phim cho sướng đời. Tuần 1 lần theo mẹ đi siêu thị. Mẹ quá nhàn, có 2 đệ tử đẩy xe, khuân vác, cân đồ, xếp hàng lên băng tính tiền, mẹ chỉ mỗi việc trả tiền và õng ẹo đi sau:

IMG_1614

Không hiểu sao năm nay tất cả mọi thứ nhà mình đều sinh sôi ấn tượng.

Bưởi sai:

B1

Mít to nhanh vùn vụt:

DSC_3754

Chim thì xây tổ về đẻ trứng:

DSC_3744

DSC_3750

Làm cô giúp việc chép miệng: “Giờ thiếu mỗi mẹ đẻ em bé nữa thôi là đủ bộ” :))))

Những ngày chủ nhật

Standard

Mẹ yêu những ngày chủ nhật.

Chúng mình được dậy muộn, đưa đón nhau đi học nhạc sau đó ôm nhau đi ăn trưa. 3 mẹ con chia đều mỗi người chọn chỗ ăn một tuần. Thường chúng mình ăn ở mấy chỗ trên đường đi về nhà, thỉnh thoảng chạy lên trung tâm ăn xong đi mua sách. Hai chị em thèm ăn Lotteria lắm, mà 4 chủ nhật mẹ mới cho ăn 1 lần nên cứ khắc khoải đếm đến ngày Lotteria. Nuôi con trai khá dễ thở, vì nuôi con trai ít phải để ý đến các vấn đề phức tạp. Nuôi con gái giữ gìn đủ thứ. Trước chưa biết, Nấm cứ thắc mắc sao con không được tắm sữa tắm của mẹ, sao con không được gội dầu gội đầu của mẹ, sao mẹ không cho con ăn nhiều fastfood, sao mẹ luôn hạn chế con uống nước ngọt đóng lon, sao con không được thỉnh thoảng sơn móng tay, không được xem TV, sách báo của người lớn v…v. Bây giờ thì con đã hiểu lắm, nên con hợp tác vô cùng.

Trưa nay chúng mình đi ăn Wrap & Roll, 3 mẹ con ăn hết sạch 4 món. Mẹ rất hiếm khi bỏ thừa đồ ăn, trừ khi đi ăn ở những chỗ không mang về được, còn lại nếu dư thì hay xin hộp mang về, nên 2 đứa ảnh hưởng tính ăn uống tiết kiệm của mẹ. Có lần giờ ăn trưa ở trường hồi còn bé, cô kể với mẹ là Nấm bảo bạn: “Cậu cố ăn hết đi, đừng bỏ thừa. Bao nhiêu người đang không có đồ ăn để ăn. Nếu mình lãng phí đồ ăn nhiều quá thì sau này chết đi sẽ biến thành con vịt, phải ăn những đồ ăn người ta đã vứt đi, ngoài thùng rác, thậm chí dưới cống”. Cô bảo nghe xong cô sợ quá cắm cúi vét hết sạch sẽ đồ ăn của cô :))))

Mẹ chỉ muốn chúng mình giữ mãi được những ngày chủ nhật đẹp thế này, khi giờ ăn trưa cùng nhau là giờ mẹ được gần gũi các con, nghe bao nhiêu câu chuyện thú vị đã diễn ra trong tuần, ở trường, thầy cô, bạn bè, những chuyện buồn cười, chuyện bộ phim, cả những chuyện mà mẹ chẳng hiểu gì.

Nấm bảo:
- Mẹ ơi, có chuyện này. Con muốn kể cho mẹ, nhưng con lại chẳng biết bắt đầu thế nào.
- Tại sao? Con sợ à? Con cứ kể đi.
- Không phải con sợ, just a little bit shy.
- Con cứ kể đi, không sao đâu. Chúng mình là BFF mà.
- (Ngại ngùng) Tuần trước, lúc đi về, con ra tủ của con lấy đồ, con thấy trong tủ có một mảnh giấy. Con mở ra xem, thấy trên đấy có chữ “I love you”. Ở dưới có thêm chữ: “Please don’t tell anyone else”. Xong ở dưới là chữ ký của bạn HĐ.
- Wow, xong con làm sao?
- Con chẳng làm gì, con để lại vào tủ. Rồi con lấy cặp đi về.
- Thế con thấy thế nào?
- (Nhún vai) He’s so sweet. Good boy. Thế thôi ạ. Dù sao đấy cũng chỉ là thích thôi, không phải là yêu. Bố mẹ bảo 20 tuổi mới biết yêu thực sự mà.
- Đúng rồi, 20, thậm chí 22 tuổi mình mới đủ trưởng thành để biết thế nào là tình yêu. Bây giờ chỉ là cảm giác quý mến của bạn bè thôi. Có thể HĐ thích con hơn các bạn khác một chút, nhưng đó vẫn chỉ là tình bạn trong sáng. Khi nào các con lớn lên, học lên tới tận Đại học, lúc đó mới đủ phát triển, cả về thể chất, cả về trí tuệ để hiểu biết về tình yêu và để bắt đầu yêu. Chẳng có ai dám làm cái thứ mà mình chưa hiểu rành rẽ về nó. Chẳng có em bé nào chưa tập bò, tập đứng, tập đi mà đã chạy, không chạy nổi, đúng không?
- Vâng, giống như chưa học cách bơi đã nhảy xuống nước bơi. Chết đuối luôn.

Xong bà ấy quay qua kể thao thao về bộ phim hoạt hình gì đó mà mẹ chẳng hiểu, kể say sưa, cười ngoác cả mấy cái răng hô. Mẹ yêu bà ấy quá thôi, hiền lành, bị cả nhà gọi là “chín ngơ” (chứ không phải “ba ngơ” nữa, vì ngơ kinh khủng, không ngày nào là không quên thứ gì đó, bài tập, sách vở, bố mẹ thường xuyên phải đưa quay lại trường để lấy). Hôm thứ 6 mẹ đến dạy lớp bà ấy làm pizza, cô nói nhỏ vào tai mẹ: “Chúc mừng cả gia đình, con đậu trong kỳ thi học bổng rồi mẹ ạ”. Sang tuần nhà trường mới chính thức công bố, nhưng nghe “tin nội bộ” của cô làm mẹ về lâng lâng suốt cả đêm.

Mẹ chẳng có gì cho các con. Mẹ chỉ có mỗi tình yêu (thứ tình yêu đôi khi pha trộn cả sự điên điên khùng khùng quát tháo ầm ĩ như phù thủy) dành cho các con thôi. Mà sao các con cho mẹ bao nhiêu thứ, làm mẹ đôi khi tự xấu hổ vì nghĩ rằng mình chẳng xứng đáng. Mẹ cố làm những việc nhỏ nhặt trong khả năng của mẹ, để các con vui, và để xứng phần nào với những điều ngọt ngào các con đã mang lại.

Hai chị em mỗi đứa xin 3 quyển Doremon, mẹ mua quyển “Xuyên Mỹ” mới ra của Phan Việt. VN thích đọc hai người, Đoàn Minh Phượng, Phan Việt.

Rồi tối về nướng gà với rau củ, như thường lệ cả nhà ăn hết sạch, không ai lãng phí đồ ăn vì sợ biến thành con vịt ăn cơm dưới cống :))))

Ga

Chuối nướng đậu phộng cốt dừa

Standard

Có nải chuối thắp hương ngon ơi là ngon mà mãi chẳng ai ăn, chín sắp rụng cả ra. Chuối thường thì không ăn đâu, nhưng chuối nướng thì khác đấy.

Chuối tây (chín kỹ mới ngon), bóc vỏ, nướng trong lò 220 độ khoảng 7 phút.
Ăn cùng nước cốt dừa, đậu phộng rang chín giã vụn, chút dừa tươi rắc lên trên:

DSC_3789

Mình béo ú chứ không còn là béo thường nữa rồi.

Thanh niên nghiêm túc

Standard

Thanh niên nghiêm túc mấy hôm phải tập trung cày để trả nhà cho khách nên toàn về trong tình trạng chui thẳng vào nhà tắm, vừa tắm vừa ngủ gật sau đó ra trèo lên giường ngấttttttt. Sáng nay được ngày ở nhà thảnh thơi, tranh thủ làm bánh trôi bánh chay cúng Tết Hàn thực, làm ruốc cho mấy bạn bé, làm bún cá cho cả nhà. Trời nắng lên, mọi thứ khô ráo, được mặc quần áo mùa hè tung tăng, được đi sắm nửa bao tải đồ VNXK cho cả đàn con, được uống ly nước ổi mát lạnh cô giúp việc ép cho, chẳng bù với những hôm trời chảy nước, người cũng chảy nước. Nói đt với bố, hàng ngày, để được nghe giọng nói thân quen và được làm nũng vì những chuyện to hơn con voi nhưng bé hơn con kiến mà ngoài bố ra thì chẳng ai hiểu được.

Ruốc kiểu nhà quê:

DSC_3727

DSC_3728

Vì tuần trước đã mang đồ nghề đến lớp chị và lớp em, cho cả hai lớp làm bánh trôi bánh chay và ăn luôn tại chỗ rồi, nên hôm nay được phép làm một mình. Nếu không thì phải đợi hai đứa đi học về cho hai đứa cùng nặn với mẹ, không là rắc rối to.

Bánh trôi:

DSC_3756

Bánh chay:

DSC_3777

Đi đón các con ở trường, thấy bài viết “My mom, my love” của Nấm được đính ở bảng tin trên cầu thang cùng bao nhiêu bài viết hay của các bạn. Mình luôn nghĩ rằng, với phụ nữ, có thể chúng ta không có giá trị nhiều với chồng, nhưng chúng ta có giá trị với bố mẹ chúng ta, với các con chúng ta, với chính bản thân chúng ta, vì thế hãy sống với những thứ có ý nghĩa, chứ đừng tự làm đau đớn vì những thứ không xứng đáng. Mình vốn không có thói quen đội chồng lên đầu, chỉ đội các con, nên lúc nào cũng thấy bản thân là người mẹ hạnh phúc nhất, được sống trong tình yêu thương đủ đầy nhất, ai nói gì cũng không quan trọng, vì rút cục người mình yêu nhất thì luôn yêu mình nhất, nên mình là sướng nhất, hehe.

IMG_1195

IMG_1196

IMG_1195

Ngủ từ Tết giờ mới tỉnh

Standard

1. Dòng sông nào đưa người tình đi biền biệt
Mùa thu nào cho người về thăm bến xưa

Thời gian nào trôi bồng bềnh trên phận người
Biệt ly nào không muộn phiền trên dấu môi

Bài này đúng là sáng tác ra chỉ để cho cô Ngọc Lan hát thôi.

2. Đi khám sức khoẻ, bị chọc nát bét cả tay mới lấy được mấy ống máu. Chưa bao giờ trong đời lấy máu mà 1 lần được luôn, y tá nào cũng phát khiếp vì ven bé và lặn hơn ven trẻ con, 5-6 lần chọc vào rút ra, vỡ ven tím bầm 2 cánh tay mới lấy đủ tí máu để xét nghiệm. Xin bs cho đi khám chuyên khoa thần kinh vì bị đau đầu triền miên, may quá sau khi test thì kết quả là … không bị điên. Chỉ thỉnh thoảng do tuần hoàn máu kém, máu lên não không tốt nên ngủ thì mê sảng mà thức thì hơi chập chập hehe.

3. Thôi hết những ngày trong mắt đầy bóng tối. Leo lên khỏi hố và đi cày, vì đời vẫn trôi, và ta vẫn thích lựa từng bức tranh, ủi phẳng phiu từng chiếc áo gối, gấp những chiếc khăn tắm trắng mịn, xông cho tinh dầu thơm khắp căn nhà xinh xắn của khách hàng, rồi nắn nót chụp những tấm ảnh để khi nhận được, khách hàng thấy họ không bị “gửi trứng cho ác”.

Đang hào hứng vì đợt này được làm toàn nhà có trẻ con, mà mình thì thích nhất làm phòng cho trẻ con, đặc biệt là những nàng điệu đà tí hon, thấy các nàng ấy nữ tính, đáng yêu thế cơ chứ.

Mứt xoài dẻo

Standard

Quá bận rộn vì cái máy sấy.

Xoài xanh gọt vỏ, cắt miếng. Ngâm vôi 5 tiếng, ngâm đường 5 tiếng. Sên lửa nhỏ sau đó bỏ sang máy sấy. Trời ơi ăn nó chua chua ngọt ngọt dai dai, không ngừng được luôn.

DSC_3640

Miếng xoài dẻo, nhưng không hề bị ướt mềm, mà săn lại, chỉ hơi dính tay. Ai thích ăn kiểu chua chua ngọt ngọt thì thôi rồi:

DSC_3633

Bài văn của con

Standard

Đây là bài văn thi học kỳ 1 của ông con. Mẹ run hơn cầy sấy vì ko hiểu nó sẽ xoay xở thế nào, do lúc mẹ dạy thì toàn nhìn đi chỗ khác, đến khi mẹ tức quá quát tháo ầm nhà thì nhìn mẹ, nhưng luôn khẽ khàng thốt ra những câu khiến bố nó với chị ngồi bên cạnh cười như điên. Nó chưa bao giờ coi thi cử là cái gì quan trọng. Điểm 10 cũng thế, mà điểm 5 cũng vậy. Không buồn, không bao giờ có khái niệm buồn. Trước khi thi mẹ lạy van nó mang những bài văn cũ ra xem lại cho nhớ, để lúc cô cho đề nào ít nhất còn nắm được ý mà làm theo, nhưng nó cũng chẳng thiết. Thế mà lúc họp PH, cô cho xem bài, nó viết theo cách của nó, mà mẹ tưởng mẹ ngất luôn vì sướng rồi chứ haha.

unnamed[1]

Có lần nói chuyện với mấy người, mọi người bảo sau này chết chắc bị đày xuống địa ngục, chiên trong vạc dầu. Mẹ thầm nghĩ mọi người được chiên một lần chín luôn là may, như mẹ chắc bị chiên sơ rồi nhấc, chiên sơ rồi nhấc, nhúng lên nhúng xuống giống người ta trụng giá ăn phở :)))))

Thôi hạn chế nghĩ đến kiếp sau, khi mà kiếp này cứ luôn được những đứa con gói bọc trong cơ man các hành động và lời nói ngọt ngào tha thiết. Tất cả nhà đều phải phát sợ vì sự ướt át của mẹ, nhưng mà ngày nào cũng được chúng nó chen nhau ôm ấp hôn hít xong được nói vào tai: “con yêu mẹ”, “con yêu mẹ nhất trên đời”, “I love you mommy”, chào để đi học thì “goodbye my love”, trước khi đi ngủ thì “see you in my dream mommy”. Viết văn thì nó khen tận mây xanh, xong bảo yêu nhất trong mái ấm :)))) Ở nhà thì suốt ngày vẽ trái tim xong viết “yêu mẹ”, “thương mẹ”, “to my beautiful mommy”, nhét qua cửa phòng, khiếp, chưa tan ra thành nước là may :))))